|
|
Carlo Ancelotti và Brazil cay đắng rời World Cup 2026. |
Brazil không chỉ thua Na Uy 1-2. Họ thua trong cảm giác bất lực, trong một trận đấu mà đội bóng áo vàng gần như tự nguyện trao quả bóng cho đối thủ rồi chờ phép màu từ những pha chuyển trạng thái.
Trong hiệp một, Brazil kiểm soát bóng chỉ 35% (theo số liệu từ FlashScore). Đó là lựa chọn rất lạ với một đội tuyển như Brazil. Trong lịch sử World Cup, Brazil có thể thua vì sai lầm, vì thiếu may mắn, vì đối thủ quá hay hoặc vì những khoảnh khắc sụp đổ. Nhưng việc chấp nhận chơi với tỷ lệ kiểm soát bóng thấp đến mức khó tin lại là câu chuyện khác. Nó không chỉ phản ánh một kế hoạch thận trọng, mà còn phơi bày sự lạc hướng về bản sắc.
HLV Ancelotti có lý do để thực dụng. Ở bóng đá knock-out, thắng mới là điều quan trọng nhất. Nhưng thực dụng không đồng nghĩa với việc từ bỏ quyền chơi bóng, nhất là khi trong tay ông vẫn là một tập thể có Vinicius Junior, Rodrygo, Bruno Guimaraes và Neymar. Brazil không thể vào sân như một đội cửa dưới, phòng ngự thấp, chờ đối thủ sơ hở rồi cầu mong một pha phản công đủ sắc.
Khi Brazil đánh mất quả bóng
Vấn đề của Brazil không nằm ở việc họ phòng ngự. Vấn đề là họ phòng ngự như thể đó là con đường duy nhất để tồn tại. Na Uy không cần cầm bóng quá phức tạp để tạo ra cảm giác kiểm soát. Họ chỉ cần giữ nhịp, kéo Brazil lùi sâu và chờ khoảnh khắc Erling Haaland xuất hiện trong vùng cấm.
Khi một đội bóng sở hữu Haaland, mọi quả tạt đều có thể trở thành mối đe dọa. Brazil hiểu điều đó, nhưng lại không làm đủ tốt để ngăn nguồn cung cấp bóng cho tiền đạo này. Hai bàn thắng của Haaland không đến từ phép màu. Chúng đến từ sự lặp lại của một kịch bản: Na Uy có bóng, Brazil lùi về, khoảng trống mở ra và Haaland trừng phạt.
| |
| |
Điều đáng nói là Brazil gần như không có lời đáp bằng bóng đá. Họ thiếu những pha phối hợp có lớp lang, thiếu nhịp kiểm soát ở trung tuyến và thiếu khả năng đẩy đối thủ vào thế phải phòng ngự. Một đội tuyển lớn không thể chỉ chờ bóng bật ra, chờ pha cướp bóng gần vòng cấm hoặc chờ tốc độ của các ngôi sao phía trên.
Bruno Guimaraes đá tốt trong cả giải, nhưng quả penalty hỏng càng làm buổi tối của Brazil thêm nặng nề. Vinicius Junior không chắc là lựa chọn an toàn hơn trên chấm 11 m, bởi anh cũng từng có những lần thất bại ở Real Madrid.
Vì vậy, vấn đề không nên bị thu hẹp vào một cú sút hỏng. Căn bệnh của Brazil nằm sâu hơn: họ không tạo ra đủ thế trận để cú penalty ấy chỉ là một chi tiết, thay vì trở thành biểu tượng của thất bại.
Neymar và cái kết khó coi
Neymar vào sân khi Brazil cần một người thay đổi nhịp trận đấu. Nhưng sự xuất hiện ấy không giúp đội bóng của Ancelotti kiểm soát lại trung tuyến. Ngược lại, Na Uy càng có thêm không gian để chơi bóng, còn Brazil càng trở nên rời rạc trong cách tổ chức.
Bàn rút ngắn tỷ số từ chấm phạt đền của Neymar chỉ làm trận đấu có thêm chút kịch tính về mặt tỷ số. Nó không thay đổi bản chất của cuộc đối đầu. Brazil vẫn là đội bị dẫn dắt bởi đối thủ, vẫn sống trong thế bị động và vẫn không đủ sức tạo ra cảm giác họ có thể lật ngược tình thế.
Hình ảnh Neymar tranh cãi với thủ môn Na Uy sau khi ghi bàn, trong khi Brazil vẫn đang bị loại, là lát cắt buồn của một thế hệ. Đó không phải khoảnh khắc của sự kiêu hãnh. Đó là khoảnh khắc lạc nhịp. Khi đội tuyển cần sự tập trung và khẩn trương, hình ảnh ấy chỉ khiến thất bại thêm khó coi.
| |
| Neymar ghi bàn từ chấm phạt đền, nhưng không thể cứu Brazil khỏi thất bại trước Na Uy. |
Brazil rời World Cup sau một thất bại nữa trước đại diện châu Âu. Từ Pháp năm 2006, Hà Lan năm 2010, Đức năm 2014, Bỉ năm 2018, Croatia năm 2022 đến Na Uy năm 2026, chuỗi ám ảnh ấy kéo dài như một lời nguyền. Nhưng nếu chỉ gọi đó là lời nguyền, Brazil sẽ lại né tránh câu hỏi quan trọng nhất: họ muốn trở thành đội bóng như thế nào?
Ancelotti là HLV vĩ đại ở cấp CLB, nhưng trận thua này đặt ra dấu hỏi lớn về cách ông định nghĩa Brazil. Một đội tuyển từng khiến thế giới mê hoặc bằng quả bóng nay bị loại trong ngày gần như từ chối quả bóng. Đó không chỉ là thất bại về tỷ số. Đó là thất bại về ý tưởng.
Brazil có thể thua Na Uy. Bóng đá hiện đại không còn chỗ cho sự kiêu ngạo dựa trên quá khứ. Nhưng Brazil không nên thua theo cách này: ít bóng, ít ý tưởng, ít phản kháng và quá nhiều hình ảnh khó nuốt trôi.
Một đội tuyển lớn có thể bị đánh bại. Nhưng khi Brazil tự đánh mất quyền chơi bóng, thất bại ấy đau hơn nhiều.